Thể loại: tiểu thuyết tình cảm lãng mạng (troll tiki)
Độ tuổi: 13+
Tình trạng: đợi beta, có thể là dài hơi...
-------------------------------------------------------------------giờ thì đọc,
và nhặt sạn giúp con au lợn----
Chuyện ba người họ.
.:Chương I:.
Mở đầu.
“Người ta nhìn thấy dưới đồng cỏ lau có người, nằm yên, đôi tay ôm ghì chiếc máy ảnh, tim đã thôi đập.
Là nó.
Là nó.
Một cuốn sổ được tìm thấy dưới tủ bếp, bên cạnh con búp bê tóc đen, sạch sẽ.
Ở trang đầu tiên, dòng chữ tặng Khuê viết bằng mực tím, thật rõ.
Có 7 bức ảnh được kẹp trong sổ.
Một thanh niên tóc đen ngắn, mũi cao thanh tú, đứng cạnh ban công, ánh nhín hướng về phía khuất sau những tòa cao ốc trong bức ảnh đầu tiên, bên cạnh là dòng chữ tím seeing.
Happy là dòng chữ bên cạnh bức ảnh có nhân vật chính là đôi mèo đen nấp trong khóm cúc dại. Bên cạnh khóm cúc ấy là một quả bóng đá đã cũ sờn và một chiếc xe đạp cở trẻ con móp méo, hoen gỉ.
Trong bức ảnh thứ ba, có ba con chim sẻ. Hai con sải cánh hướng vào không trung xanh thẳm. Con còn lại đậu trên nhành phong lan, chăm chú rỉa lông. Chú thích của bức ảnh đó là loving.
Bức ảnh thứ tư ghi lại khoảnh khắc của biển, không một gợn sóng, không gió, không tả mặt trời. Chú thích over.
Ba bức ảnh còn lại, thực chất là những tấm phim lớn. Những người tìm thấy không quan tâm nội dung của ba bức ảnh đó. Với họ 4 bức ảnh trước đã thật nhảm nhí. Và Khuê, chủ nhân của cuốn sổ, họ đoán vậy, đã chết, là một con bé lập dị…”
...
- Vậy bây giờ ai là người dữ quyển sổ kèm mấy tấm ảnh đó ạ?
- Ở nhà con bé đó thôi, người ta chỉ xem qua rồi để lại chỗ cũ. Cháu tới lấy cũng được, dù sao con bé cũng chẳng có thân thích gì ở đây. -Người lớn tuổi đối diện tôi cho biết.
- Vâng. Cháu nghĩ cũng tới lúc nên về.
- Ừ…đi cẩn thận.
- Xin lỗi vì phiền già cả chiều hôm nay, chào già nhé!
Nói rồi lấy ba lô, tôi đi thẳng ra chỗ đỗ xe. Không cần ngoảnh lại cũng biết chẳng có ai ở đằng sau tiễn.
Đến “nhà” Khuê, mọi người bảo thế. Một ngôi nhà mờ nhạt, tựa như có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Không có ai bên trong, biết trước là vậy. Giá như bên trong, ngôi nhà này thật lộn xộn, đầy những giấu hiệu của sự xâm nhập, ghế salon bị cào xé, còn rèm cửa thì nhàu nát…đại loại thế, thì khái niệm sợ hãi của tôi đã giống người thường hơn. Ngôi nhà này, sạch sẽ, gọn gàng, không bụi dù chủ nhà đã chết cách đây một tuần. Bạn nghĩ có ai sẵn lòng tới nhà của một con nhỏ quá cố nỗi tiếng lập dị để dọn dẹp? Cũng có thể, nhưng tôi hy vọng là ai đó chứ không phải con mèo đang ngồi chễm chệ trên nóc tủ, mắt đăm đăm nhìn tôi, vô hồn, không chớp. Có lẽ đó là nơi để quyển sổ của Khuê, cái tủ bếp mà ông già lúc sớm tôi gặp đã nói.
Tiến lại chỗ tủ bếp, tôi cố bắt chước những bước đi của một con mèo, nhẹ nhàng và khẽ tiếng. Chỉ khác chỗ tôi chỉ dùng hai chi dưới để đi, hai chi trên thì bấu chặt vào nhau, rung thay cho hai hàm răng trong miệng. Có lẽ tại đôi giày vải tôi mang không chống nước tốt, nên chân tôi bắt đâu cảm nhận được cảm giác lành lạnh từ thứ nhớp nháp gì đó. Tôi không biết, không muốn nhìn, cũng không định đoán. Đôi ngươi đen láy của con mèo không chuyển động, không thấy động tĩnh gì từ đôi ria, cả đuôi và bộ lông của nó cũng thế.
Một bước nữa là vị trí mũi giày của tôi sẽ chạm cửa tủ. Hít một hơi rồi nhìn thẳng vào con mèo. Nó vẫn nguyên vị trí, mắt hướng đăm về chỗ lúc nãy tôi đứng, im phăng phắc. Lông con mèo này bẩn thật. Mà khoang hình như trong nó phát ra tiếng động, bộ nó tính quay lại nhìn tôi hay sao. Suy nghĩ ấy vừa lóe lên, một con gián từ hốc tai nó bay vèo qua mắt tôi. Hay thật, tôi cũng mới nghĩ con mèo này nom như một bức tượng!
Tôi mở cửa tủ, quyển sổ nằm ngay ngăn trên. Lật trang đầu tiên, xác nhận khi thấy dòng chữ “tặng Khuê”, và độ dày đột biến của phần giấy so với phần gáy, tôi biết mình đã lấy đúng. Dù đóng vội cửa tủ, nhưng tôi vẫn cố hạn chết âm lượng các tiếng động phát ra. Tôi quay lại thật nhanh, nơi này vốn dĩ không nên nhìn nhiều. Và dù đã đoán được, nhưng khi ngoảnh lại, người tôi vẫn hẫn mất một nhịp. Trên nóc tủ bếp, không thấy con mèo khi nãy đâu.
Đứng từ công vào là một lối đi thẳng tắp tới tận cùng là chiếc tủ bếp, tôi khẳng định vì mới đi thẳng từ đó ra. Có lẽ bởi thế nên người ta mới tìm di vật của Khuê ở chỗ bếp như vậy. Còn nếu đứng từ trong ấy nhìn ra hay ngoài cổng nhìn vào thì tối khịt. Quanh nhà thì vẫn có cây cối, không tới nỗi um tùm. Cách một vách rào là tới ngôi nhà kế bên cạnh. Nhưng cơ hội để được chào đón ở những ngôi nhà đó nằm trọn trong ngưỡng âm. Họ đều đã chuyển đi. Khu này giờ đây trở nên vô cùng lý tưởng đối với lũ thú hoang, nếu chúng nhận ra. Tôi thì sẽ sớm quay lại đây, chắc thế.
Xe đã nổ máy từ lâu, sự sợ hãi đã vơi đi phần nhiều, thế chỗ bởi sự xấu hổ quái đản. Vốn tôi không được có cảm giác “sợ hãi”. Và vì thế, tôi là một cá thể “một nửa”.
Bánh xe vẫn xoay, nhưng mỗi lúc càng nhanh hơn. Đơn giản thôi, mặt trời đã lặng. Tôi bắt đầu nghe nhiều thứ âm thanh phát ra từ ba lô. Là nhiều thứ âm thanh khác nhau, nhưng không hỗn tạp. Âm thanh của động cơ phản lực khá đinh tai nhưng không thể nhầm với tiếng ầm ầm của đường sắt khi xe lửa chạy qua. Tiếng chim sẻ ríu rít và con người chuyện trò rất khác biệt. Một khoảng im lặng rất đặc tưởng như muốn dìm hết các thứ âm thanh kia…
Rời khỏi khu “nhà của Khuê”, tạm gọi vậy, tôi hòa vào lộ trình giao thông hối hả của thành phố.
Tôi đã từng nghĩ, con đường này giống như những đường gân trên chiếc là bàng, còn những chiếc hộp cốt thép bê tông kia đã phủ kín các phần còn lại trên phiến lá. Giờ vẫn vậy. Khác với chiếc xe tôi đang đặt mông lên, tôi cực thích màu vàng sáng của điện đường. Nhất là khi trời vừa tạnh mưa, không kể những vũng nước đọng, thì việc lái xe vòng vòng trên phố với tôi thích thú như khi trượt cầu trượt vậy. Và khi nhìn ánh điện đường ấy trải dài qua những cây cầu, đầu óc tôi bổng mông lung một chút, cũng là điều cấm kị đối với tôi, cảm giác con đường trở nên thật dài, và tận cùng con cầu ấy không chỉ hướng về đại lộ, có lẽ nó hướng về nới nào đó ở trên kia, nơi nào đó mãi mãi tôi không thể chạm tới.
Quảng đường từ “khu nhà của Khuê” tới chỗ tôi nó như một cái gì đó rất tượng trưng. Giống như việc bạn lao vào gương và đứng nhìn thế giới bị đảo ngược vậy. Bằng thủ thuật nào đó, hai nới có thể hoáng đổi với nhau trong tích tắc. Nhưng khi di chuyển bằng phương tiện vật lý, nó xa đến nổi việc cảm xúc của bạn bị thay đổi hoàn toàn là lẻ thường.
Vốn không còn sợ hãi, cũng không xấu hổ, cũng đã thôi mơ tưởng. Tôi lúc này thực sự muốn về thật nhanh. Giao quyển sổ cho Khuê là coi như hoàn thành nhiệm vụ, dù chỉ một nửa. Rồi kiếm cái gì đó bỏ bụng, sau đó mua cho Huy một cốc cacao.
Tiếng còi báo từ xe cộ, âm thanh từ những hàng ăn (tôi thực rất muốn ghé vào), tiếng nhạc xập xình phát ra từ mấy cái loa nhìn như đống đồng nát… át đi phần nhiều những âm thanh phát ra từ ba lô của tôi. Chúng dù nhỏ đi, nhưng vẫn đủ để tôi nghe được. Hay có nghĩa là: dù bị lấn át, chúng vẫn có cách để chứng mình sự tồn tại của mình, với tôi.
Cách đây không lâu, Huy đã mang chiếc xe này về cho tôi.
...
(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét